Tản mạn Phú Quốc:cho những ai đã biết thì ngẫm lại, cho những ai còn lạ thì có ít kinh nghiệm vi vu

  • Đăng tin: Thứ năm, 21/03/2019, 11:24
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Nghe đồn Phú Quốc tháng 3 trời trong, gió nhẹ, nắng hường lại sẵn vé máy bay đag rẻ thì kéo vali lên và đi thôi.

Nghe đồn Phú Quốc tháng 3 trời trong, gió nhẹ, nắng hường lại sẵn vé máy bay đag rẻ thì kéo vali lên và đi thôi. Ở xì gòn (Sài Gòn) thì tốt nhất canh vé máy bay, nếu sắp xếp công việc nghỉ được trong tuần vé càng rẻ, chỉ khoảng 40p căng thẳng trên trời là tới (nói căng thẳng tại bay không được êm lắm, hay bị rung động và hẫng do thay đổi độ cao, bà con nào biết khúc này giải thích dùm).


Phù, cuối cùng cũng đáp, mình chọn chỗ nghỉ có đưa đón sân bay nên vừa xuống là có xe rước, khỏi lo ngó nghiêng. Không phải mùa cao điểm nên khách sạn, resort có mà đầy, muốn sang chảnh có sang chảnh, muốn tiện nghi có tiện nghi. Ở Phú Quốc người ta chuộng hình thức bungalow hơn homestay, vừa rộng rãi vừa riêng tư, cũng không đắt.


Đảo khá lớn, các điểm du lịch nằm rải khắp nên mình chọn chỗ nghỉ khoảng giữa giữa đảo cho tiện di chuyển vậy mà đi từ Bắc chí Nam cũng phải 2 ngày mới thong thả, chạy mòn lốp.


Thời tiết mùa này đẹp, ban đêm chỉ khoảng 25°C, k bật quạt hay máy lạnh vẫn dễ chịu, ban ngày thì lúc râm lúc nắng nhưng không gắt, chắc do có gió biển nên k cảm thấy bức bối như xì gòn (Sài Gòn). Mà cũng tại cảm giác đánh lừa nên cứ thả quần đùi chân trần chạy xe, hậu quả không bít khi nào mới nhả hết nắng, may mà còn bít khôn vẫn mặc áo khoác.


Ngày 1: Lòng vòng ở trung tâm đảo cho biết đường xá, chiều ra biển ngắm hoàng hôn cho lạnh chơi

Ngày 2: Lịch trình là đi vườn thú Safari cho nhox con ngắm thú, có dịch vụ free bus mà k thèm đi, để google dẫn đường lạc thẳng vào rừng Phú Quốc, vào rừng rồi vẫn tự nhủ "thú mà, ở trong rừng là đúng rồi, chắc sắp tới", càng đi càng hoang mang, 2 bên toàn cây là cây, đi tiếp thì cũng dở mà về thì quá xa, may sao có a taxi thiên thần xuất hiện, "anh ơi, Safari hướng này hử", "không em ơi, ở đâu mà lạc đây, Dương Đông hở, sao qua đây hay vậy, thôi theo a, tới đó a rẽ phải mày rẽ trái là đc". Bám đuôi anh đc 1 quãng thì mất dấu bởi ông con đòi hoà mình vào thiên nhiên, k đợi đc. Xong nhắm mắt chạy tiếp, qua tổng cộng 18 cái cầu (chính xác 18 cái, k điêu) thì cũng ra khỏi rừng, về với nền văn minh. Má ơi, mất 3 tiếng đồng hồ cho quãng đg đúng ra chỉ 40p, chưa xong, tới cổng Safari mà cả nhà ao ước, thấy giá vé mà mún say nắng, nhưng hông lẽ về, hông lẽ cái công sáng giờ đi lạc để k đc cái gì hả, quất 2 vé đi, kệ. Hời ơi, sau khi ra khỏi cổng mới thấy k có cái ngu nào giống cái dại nào, haiz, phí

Ngày 3: Bãi Sao, bãi tắm mà mình ấn tượng hoài từ lần đi trc, đúng kiểu biển xanh cát trắng lun, lần này sóng k lặng phắt như trí nhớ của mình nhưng cũng đủ nhẹ nhàng cho đứa sợ chết đuối như mình dám lội ra xa, sạch trong vô cùng (cái này có nói quá xíu, thật ra thì có trong á nhưng k bít sạch k, nhưng dù gì cũng đủ cho biển Vũng Tàu xách dép). Tắm xong thì chạy qua Hàm Ninh ăn hải sản, vừa gửi xe đã đc 1 dân sales chính hiệu tiếp cận "mua sao biển chị ơi, 1 con xx, 2 con xx, x nhỏ thôi", mình lắc đầu, " vậy em tặng chị con này", " không mua cũng tặng à", "dạ, sáng giờ bán không đc, em tặng lấy hên", trời đất, nghe thằng nhỏ đen nhẻm, còi đét nói vậy ai mà không mủi, thế là mua giúp, kiểu mua 1 tặng 1, đi 1 quãng lại gặp 1 thằng nhỏ đen nhẻm, còi đét khác "em tặng chị nè", lại đứa khác "tặng chị sao biển nè", má ơi, ai dạy nó bài này vậy không bít, anh em sales học hỏi được đó.


Đi có 3 ngày mà mất 1 ngày đi lạc nên không đi được nhìu, vẫn hơi tiếc, có dịp sẽ quay lại nhưng sẽ là tương lai xa xíu. Phú Quốc vẫn đag trong giai đoạn hoàn thiện, khắp đảo là công trg, đi đâu cũng gặp những công trình dang dở, xe chở vật liệu chạy loạn xị, thứ nữa là rác, nhìn đâu cũng rác, rác của dân địa phương, của dân du lịch bủa vây Phú Quốc, nhưng lạ là biển lại sạch (hay người ta ý thức chỉ vứt rác trên đất???)

Tóm lại, điểm cộng: khí hậu, hải sản, điểm trừ: quy hoạch, rác. Kết luận: vẫn là một chốn đáng để đi

Bài viết sau chuyến trãi nghiệp của Ihny Neyugn