Lấy phải cô vợ đẹp người nhưng xấu nết

  • Đăng tin: Thứ tư, 20/01/2016, 19:42
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Làm gì có đời thủa nào con dâu nhất quyết không chịu ở với mẹ chồng, chăm sóc bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng có tiền thì nhao nhao chạy đến xí phần.

Ngày mới yêu nhau Tôi thấy Thu cá tính, mạnh mẽ, tính tình đôi lúc như con trai nhưng lúc đó tôi lại chết mê chết mệt bởi cái cá tính đó cũng như vẻ ngoài xinh đẹp của Thu. Có cô người yêu vừa xinh, vừa mạnh mẽ như Thu tôi tự hào lắm. Nhưng sau này đi đến cuộc sống hôn nhân tôi lại hoàn toàn thất vọng về người vợ “cá tính” của mình.

Lấy phải cô vợ đẹp người nhưng xấu nết - Ảnh 1

Làm gì có đời thủa nào con dâu nhất quyết không chịu ở với mẹ chồng, chăm sóc bố mẹ chồng. (Ảnh minh họa).

Tôi không thể ngờ rằng tính cách mạnh mẽ của Thu đến khi trở thành vợ rồi mới hóa thành ngỗ ngược, khiến tôi phải tâm niệm “vợ là nhất”, bạn bè tôi thường trêu đùa “mày về đi không con sử tử Hà Đông nhà mày lại kêu toáng lên, đến đấm đá tụi này thì khổ… Về với ‘bà nội’ mày đi”. Tôi đâu có phải là người chồng bất tài vô dụng đâu mà lúc nào trong mắt vợ tôi cũng bị coi ‘rẻ’.

Tiền lương chưa đến tháng vợ tôi đã hằm hè, con cái thì bỏ bê chỉ mải mê đi “buôn dưa lê” với hàng xóm. Trước khi lấy vợ tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi cuộc sống của mình lại đến bước đường này. Ngày nào vợ chồng tôi không cãi vã là ngày ấy cảm thấy không yên. Chuyện vợ chồng tôi cãi nhau nhiều như cơm bữa, hàng xóm nghe riết thành quen. Mà mọi chuyện đáng ra sẽ không đến mức như vậy nếu vợ tôi chịu hiểu, lắng nghe và biết chia sẻ, thông cảm cho chồng. Đằng này vợ tôi chỉ được cái xinh đẹp còn tính cách thì quá tệ.

Làm gì có đời thủa nào con dâu nhất quyết không chịu ở với mẹ chồng, chăm sóc bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng có tiền thì nhao nhao chạy đến xí phần, đến khi bố mẹ chồng đổ bệnh thì lại đùn đẩy hết cho vợ chồng em dâu. Có lẽ vì tôi quá hèn nên mới để vợ giật dây, xui khiến toàn bộ.

Mấy tháng gần đây khi năm hết Tết đến công ty tôi gặp khá nhiều khó khăn trong vận hành, vì thế lương bổng của nhân viên đều bị cắt giảm, thưởng Tết nghe đâu cũng thấp. Vợ tôi nghe vậy đã không an ủi, chia sẻ cho chồng lại hùng hổ chỉ trích chồng, nói tôi bất tài, đay nghiến tôi hết ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, đến nỗi tôi phải bỏ nhà qua công ty ở mấy ngày nay rồi.

Tôi không biết mình sẽ cầm cự sống cuộc sống này đến bao giờ nữa. Cứ mãi như thế này tôi không thể thở nổi. Chẳng lẽ lại ly hôn. Nhưng ly hôn rồi con cái biết để ai nuôi. Dù có tốt đến đâu thì một người đàn ông cũng không thể chăm sóc tốt cho hai đứa con nhỏ, cảnh gà trống nuôi con không hề dễ dàng. Tôi rất cần lời khuyên của mọi người.