Tội ác bắt nguồn từ đâu?

  • Đăng tin: Thứ tư, 03/04/2019, 07:28
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Đứa bé sống trong gia đình ứng xử bằng bạo lực sẽ trở thành kẻ bạo lực trong xã hội và cả trong gia đình của nó. Hoặc đứa bé sẽ trưởng thành, cư xử ôn hoà do học hỏi kinh nghiệm từ sự thất bại của cha mẹ nhưng trong tiềm thức vẫn là ngọn núi lửa đang ngủ

Trong khi nhiều người đang chửi bới Bộ trưởng và bắt ông xin lỗi hoặc từ chức sau các vụ bê bối của giáo dục thì tại sao chúng ta không thử nhìn nhận vấn đề ở những góc độ xác thực nhất?

Vụ việc gần đây nhất và cũng gây căm phẫn nhất đó là vụ cô bé nữ sinh bị đánh hội đồng bởi 5 cô bé gái cùng lớp 9. Chưa kể tới những đứa bé thản nhiên quay phim và hàng chục đứa khác ngồi xem không can ngăn.
Nếu bạn là bố mẹ cô bé bạn sẽ làm gì khi thấy cảnh ấy? Tôi đồ rằng sẽ có 99% bố mẹ lao vào đánh lại những đứa trẻ đang hành hạ con mình. Tôi cũng nằm trong số 99% này. 
Mọi người có cho rằng mình làm đúng khi đánh bọn trẻ không? Ai cũng hiểu sử dụng vũ lực với kẻ yếu hơn là hèn và sai. Nhưng tại sao mọi người vẫn lao vào đánh người khác bất chấp hậu quả?
Khi bạn tức giận não bạn sẽ điều khiển tuyến thượng thận tiết ra các hoá chất gây hại cho cơ thể và đặc biệt gây tê liệt phần vỏ não tức não người và lúc ấy chỉ có não thú được sử dụng nên bạn trở nên hung hãn độc ác. Trong gia đình nếu bạn thường xuyên hành xử trong cơn tức giạn thì con cái bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng. 
Đứa bé sống trong gia đình ứng xử bằng bạo lực sẽ trở thành kẻ bạo lực trong xã hội và cả trong gia đình của nó. Hoặc đứa bé sẽ trưởng thành, cư xử ôn hoà do học hỏi kinh nghiệm từ sự thất bại của cha mẹ nhưng trong tiềm thức vẫn là ngọn núi lửa đang ngủ. Vì thế có những đứa trẻ rất hiền nhưng rất cọc tính.
Như vậy để bọn trẻ không ứng xử bạo lực thì người cần được giáo dục đầu tiên chính là cha mẹ chúng.
Còn lý giải nào cho những đứa trẻ quay phim?
Chỉ đơn giản là mạng xã hội đã khiến hình thành những người ưa thích sự nổi tiếng. Và vì không có gì nổi trội để nổi tiếng bọn trẻ bèn mượn hoặc tạo ra những tình huống gây sóng để mọi người phải chú ý đến chúng.
Phải nói rằng sáng kiến nút like của fb là một công cụ tâm lý dẫn dắt hành vi vĩ đại nhất của thế kỷ. Người ta sung sướng hay buồn bã đều dựa vào cái nút này. Thật kỳ lạ!
Còn những đứa trẻ ngồi xem không can thiệp?
Những đứa trẻ này là sản phẩm của một nền giáo dục lỗi khi mà từ nhà đến trường đều dạy rằng:”Không phải chuyện của mày đừng xía vào!” Hoặc :”Phải luôn nghe lời người lớn cấm cãi!” Hoặc :”Đừng can thiệp chuyện bao đồng mà lãnh đạn”.
Nhiều bố mẹ thấy con quan tâm công tác xã hội thường mắng con lo chuyện bao đồng. Biết con đang giúp bạn học thì nhiếc con mất thời gian lo thán mình trước đi. Và còn nhiều điều khác nữa khiến đa số người Việt đã quen với việc không thích hoặc không dám can thiệp vào những điều sai trái, chỉ lo bình yên cho bản thân. Thậm chí khi các bạn nước ngoài đi nhặt rác ở Việt Nam thì nhiều người Việt còn chê cười họ là khùng điên vớ vẩn.
Sự ích kỷ và bỏ rơi đồng loại là hành vi còn thua loài vật!
Tất cả học sinh của lớp này không vô can trong câu chuyện đau lòng khi mà đứa bé bị đánh đã thường xuyên bị bắt nạt. 
Tôi cho rằng không chỉ những đứa bé tham gia đánh bạn cần được giáo dục lại mà cả lớp cũng rất cần. Và đặc biệt giáo viên của lớp cũng cần xem lại và điều chỉnh nghiệp vụ sư phạm của mình bởi sự quan tâm, hiểu biết, phương pháp và tình yêu của gvcn chưa đủ để cảm hoá, giáo dục, kiểm soát và điều chỉnh hành vi của học sinh mình.

Bài viết của tác giả Tô Thuỵ Diễm Quyên