Bán hàng và câu chuyện cảm xúc

  • Đăng tin: Thứ sáu, 12/04/2019, 11:26
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Một khi đã bước chân vào nghề sales chuyên nghiệp, coi đó là công cụ kiếm tiền của mình và mình phải tiến hành công việc một cách bền bỉ hàng ngày, hàng giờ với đủ loại khách hàng khác nhau, thì đây là điều chúng ta phải xem lại

Tôi phản đối phương pháp đẩy tinh thần của salesman lên cao rồi đi bán. Không phải vì tôi không thấy cái đó hiệu quả. Cách làm đó vô cùng hiệu quả là đằng khác. Tuy nhiên, nó chỉ phù hợp với một số cá nhân và một số trường hợp nhất định. Một khi đã bước chân vào nghề sales chuyên nghiệp, coi đó là công cụ kiếm tiền của mình và mình phải tiến hành công việc một cách bền bỉ hàng ngày, hàng giờ với đủ loại khách hàng khác nhau, thì đây là điều chúng ta phải xem lại.

Salesman bán hàng có xúc cảm, truyền được cảm hứng cho khách hàng hiển nhiên sẽ làm khách hàng thích thú và từ quý mến mà thành tin tưởng chúng ta nhiều hơn. Chiều ngược lại, đi từ tin tưởng sang cảm xúc tích cực cũng có tác dụng tương tự. Tuy nhiên, điều này chỉ hiệu quả khi chúng ta bắt đầu một ngày làm việc đầy hứng khởi, khi thành công của những ngày trước đó với doanh số vượt chỉ tiêu không làm chúng ta lo lắng.

Hãy hình dung nếu trong một ngày bán hàng anh/chị gặp cả 30 khách trong đó có tới 10 khách nói những lời khó nghe, làm chúng ta khó chịu, thậm chí là cố tình nổi cáu, gây hấn, nói năng kiểu tấn công cá nhân,… để lấy cớ mặc cả hay thoái thác không mua thì lúc đó cảm xúc của chúng ta ra sao? Lúc đó chúng ta còn có thể tự vui lên hay không hay là sức còn chả còn đủ nữa là tinh thần lạc quan để mà tiếp tục? hay chỉ còn nghĩ tới chuyện chuẩn bị hồ sơ xin việc chỗ khác?

Chuyên nghiệp là khi chúng ta tiến hành công việc trong mọi lúc với chất lượng tốt tối đa trong khả năng của chúng ta. Do vậy, nếu để cảm xúc dẫn dắt để bán hàng thì chúng ta sẽ gặp phải những lúc bán không được do mình bị cụt hứng chứ không phải do sản phẩm chất lượng kém hay giá không đủ cạnh tranh!

Cảm xúc của con người rất giống con lắc, chúng ta muốn vui. Nhưng nếu thúc cho vui quá thì sẽ có lúc đi xuống tới kiệt quệ về tinh thần, chán nản tới cùng cực. Cái này thì đúng ngay cả với các nguồn năng lượng hữu hình khác chứ không chỉ riêng tinh thần. Thầy dạy võ dạo trước của tôi luôn nhắc nếu tập thì phải biết phân phối sức ra cho phù hợp, giữ đều đặn chứ đừng ham tăng vô tổ chức. Ông ví sức của con người, dù có khoẻ mạnh tới đâu cũng giống cây đèn dầu, vặn to bấc lên thì chỉ bùng sáng một lúc rồi tối thui. Người giỏi, do vậy phải biết điều tiết, để ngọn lửa của mình cháy đều đặn và sáng vừa đủ thì mới mong đi lâu dài với nghề.

Do đó, trạng thái của người chuyên nghiệp được hiểu là giữ ở mức tích cực vừa phải,. Có thể bề ngoài tỏ ra vui vẻ hơn nữa nếu điều đó tác động tốt tới khách hàng nhưng tuyệt đối không được để mình bị cuốn theo và vui với khách một cách thái quá. Chưa kể việc vui quá thành nhờn mà khó chốt đơn, việc này rất giống một người làm nghề diễn viên hay chính trị gia. Khi đứng trước công chúng, họ luôn làm người khác vui bằng một phần tình cảm thật của mình, nhưng cũng không thể thiếu là những kỹ thuật để hoà đồng cảm xúc với khách.

Trong những bộ phim anh hùng thời trước, những tay gươm, tay súng huyền thoại bước đi hiên ngang giữa làn tên đạn và đả thương chính xác cả trăm kẻ thù mà không bao giờ bị trúng đạn. Nhưng thực tế, thì chỉ khi nào anh ta đi lom khom (trông rất hèn!) để né tránh các góc có thể bị kẻ thù bắn trúng thì sau đó may ra anh ta mới có thể nhằm lúc kẻ thù sơ ý mà chiến thắng họ.

Ảnh 1: Hoàng Phi Hồng trong truyền thuyết với thế tấn mở tung mọi góc thể hiện trình độ phản ứng nhanh và hiệu quả hơn hẳn đối phương, bất kể đó là ai.


Ảnh 2: Võ sĩ MMA với thế đứng trông không có uy phong lắm, nhưng lại hạn chế được tối đa sự rủi ro và động tác thừa dẫn tới thua cuộc.

Do Xuan Tung/QTvKN