Nếu điều bất hạnh ấp xuống cuộc đời mình thì nên làm gì?

  • Đăng tin: Thứ sáu, 15/03/2019, 11:47
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Khả năng cải thiện nghịch cảnh đến từ chính từ cách chúng ta nhìn, trước hết từ bên trong chứ không phải từ các yếu tố ngoại cảnh hay một hiệp sỹ mũ trắng nào tự nhiên xuất hiện.

Harland Sander đang kinh doanh phát đạt một nhà hàng bên cạnh một tỉnh lộ thì chính quyền liên bang làm một con đường cao tốc hiện đại và không ai đi con đường cũ nữa. Cửa hàng của ông bị phá sản và ông chỉ còn một tờ ngân phiếu 105 usd trong tay. Dù "bỗng dưng muốn khóc" nhưng ông đã chọn cách đầu tư làm nên món gà rán ăn nhanh ngon tuyệt. Ông mang gà đi giao và sau đó là chia sẻ công thức ướp, nướng cho các nhà hàng đồng ý và nhận lại 5xu trên mỗi con gà bán ra. 10 năm sau ông đã có trên 600 cửa hàng nhượng quyền trên khắp nước Mỹ và Canada. Ngày nay chuỗi KFC có mặt trên 80 quốc gia trên thế giới và phục vụ hàng tỷ bữa ăn mỗi năm. 


"Khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng người ta thường quá tiếc nuối cánh cửa đã đóng sập kia đến nỗi không để ý cánh cửa mới mở ra chờ đón mình". Hellen Keller. 
Xem Kungu Panda nhớ nhất lời quy lão nói: "Trên đời chỉ có chuyện xảy ra chứ không có tin tốt, tin xấu". Có kẻ khóc sẽ có người cười. Đừng để mình là người khóc khi nghịch cảnh xảy ra.
Như chuyện nước mắm truyền thống và nước chấm công nghiệp. 


VỚI CÁC NHÀ SẢN XUẤT NƯỚC MẮM TRUYỀN THỐNG.

Cú "úp sọt " lần đầu năm 2016, các nhà sản xuất truyền thống đã có cơ hội nhìn thấy điểm yếu của mình: sự manh mún, thiếu bài bản, sự thiếu đồng bộ, thiếu liên kết, thiếu các tiêu chuẩn đã trở thành những điểm chí mạng để đối thủ tấn công vào. Cú đòn thứ hai này cũng có thể là cơ hội để hiệp hội nước mắm truyền thống thống nhất về tiêu chuẩn của chính mình để có cái đặt lên bàn "mặc cả" khi cần. Cần có bộ máy truyền thông, vận động chính sách, kiểm soát chất lượng, phối hợp với nhau đưa ra tiêu chuẩn hợp lý và khả thủ nhất với mình; phối hợp với những đầu bếp quốc tế như Didier Corlou đưa nước mắm lên các bàn tiệc quốc tế.; đưa những nước mắm Phú Quốc, Cát Hải, Nam Ô... thành những di sản văn hoá phi vật thể (giờ tìm một bức ảnh đẹp để quảng bá cũng khó). Không thể chờ đợi mỗi lần tranh chấp lại có các kỵ sỹ mũ trắng bảo vệ thì mới qua được vì không có gì là mãi mãi và miễn phí cả.

VỚI CÁC NHÀ SẢN XUẤT NƯỚC CHẤM CÔNG NGHIỆP (không chỉ có MASAN)

Việc bị nghi ngờ (vì lần này có thể quý vị bị oan thật hoặc quý vị giấu tay kỹ quá) cũng là cơ hội cho thấy các nhà sản xuất công nghiệp minh bạch như thế nào, quan tâm tới an toàn VSTP như thế nào (nên sòng phẳng, đừng chụp mũ là nước chấm công nghiệp là không an toàn với sức khoẻ, chỉ có là mỗi người thích hay không mà thôi. Sản phẩm công nghiệp đáp ứng nhu cầu của xã hội công nghiệp vậy thôi. Cái gì tồn tại cũng có lý do của nó.). Làm marketing và sales đã tốt rồi thì cũng nên làm thêm cả PR. Làm cho cái "hiệu" của mình được "thương", bằng các hoạt động media tour, media trip, media advisory (giải thích cho người ta hiểu cặn kẽ), các hoạt động bảo vệ nghề nước mắm truyền thống, bảo vệ truyền thống nước mắm (giữ chùa, thờ phật, ăn oản?), mang đến những kiến thức tốt về nấu nướng, pha chế. Tham gia đào tạo nghề, giúp các làng nghề làm truyền thông tốt hơn, chuyên nghiệp hơn (đằng nào họ cũng không phải là đối thủ cạnh tranh ở các kênh lớn). Thuyền lên nước lên. Cho đi là nhận lại. Làm kiên trì và thành tâm thì củ cải cũng phải nghe chứ nói gì đến người tiêu dùng. 
Khả năng cải thiện nghịch cảnh đến từ chính từ cách chúng ta nhìn, trước hết từ bên trong chứ không phải từ các yếu tố ngoại cảnh hay một hiệp sỹ mũ trắng nào tự nhiên xuất hiện.

Nguyễn Đình Thành/Group QTvKN