Tản mạn chiều hè: Hãy là chính mình

  • Đăng tin: Thứ hai, 01/04/2019, 10:17
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Rồi tự dưng nước mắt tôi không kìm được, nó nhìn tôi gật đầu và cũng chẳng kìm được nước mắt nó. Tôi với nó ôm chào tạm biệt để nó về. Quay lưng chờ thang máy, nó lại nói “giữ gìn sức khoẻ và luôn nhớ dù sao cũng phải biết sống cho mình, đừng hy sinh quá nhiều, tao đi nhé".

Nó vừa tới sân bay và chạy thẳng về nhà tôi mà chẳng cho tôi biết trước. Nó bấm chuông cửa như đòi nợ, vừa mở cửa ra nó liếc tôi và làm 1 chập như xét đánh “Ê con quỷ, tao nghe tụi nó báo là mày sanh xong vừa xuất viện là về là đi làm mà không hề nghỉ ngơi hay ở cử ở tháng gì hả?” 

Tui cười và nói “hay dữ, nữa vòng trái đất mà nắm bắt thông tin ghê hồn. Vô nhà đi bà chằn lửa. Nghe cũng nghe sai nữa, ai nói tao xuất viện về rồi đi làm, tao sanh xong có 3 tiếng là ngồi dậy cầm điện thoại làm việc bình thường rồi” 
Nó kéo hành lý vào nhà tôi và liếc tôi tiếp, rồi vừa đi vừa nói “có ngày mày chết á Diệp, giỏi lắm... hay lắm...”

Tôi chề môi cười cho qua chuyện...

“Nói thật nhe, tao chưa thấy một ai sống như mày. Mịa bà... mạnh mẽ hết phần người ta, nghĩ sao một mình một thân dám nuôi 4 đứa con và còn nặng gánh cả gia đình nữa. Mày trâu bò hả Diệp?” Nó tự mở cửa tủ lạnh lấy nước uống và vừa uống vừa nói với tôi với cái giọng ấm ức...

Tôi cười ha hả rồi nói “Kệ mịa tao, ủa con cái là hạnh phúc mà. Lo được cho gia đình cũng là hạnh phúc mà. Sao cũng được, miễn bình an là được”

Nó lại nói “Đồ điên, cái thân thì méo biết lo cho mình. Ăn thì vội vàng, ngủ thì chẳng đủ giấc. Tối ngày cày như trâu bò để gánh vác thay cho những người đáng lẽ trách nhiệm đó là của họ. Tao chẳng thấy mày có cái thứ gì sống cho mày.”

“Xàm... sống cho con cái, sống cho gia đình hay sống cho những người mình thương yêu và nó mang lại hạnh phúc cho tao. Vậy có phải chính tao cũng đang sống cho tao đó sao?” Tôi trả lời nó.

“Mày cứng đầu cứng cổ quá, bởi vậy thiệt thòi luôn về phần mày. Làm ơn sống lý trí và dẹp mịa cái tình yêu thương cao thượng méo cần của mày đi” Nó đáp trả tôi với cái bộ mặt nhăn nhó

Tôi cũng chẳng chịu im và nói tiếp “sống cho chính mình là đúng, nhưng mỗi người có một cách chọn cho cuộc sống phù hợp với tính cách của họ. Mày thừa biết tính tao gần 20 năm chơi chung, thừa biết tao thế nào thì lên án chi cho mệt. Ăn cái gì rồi nghỉ ngơi ở nhà tao luôn nhe”

Lúc này nó nhẹ giọng xuống “không, anh yêu tao thuê cho tao cái phòng ở sheraton, tao có mua đồ chơi cho tụi nhỏ, tao ghé đưa mày và thăm mày chút rồi tao đi, chiều mai tao lại về Sin nên tranh thủ.” Rồi tự nhiên nó lại lên cơn tiếp và nói “mà ở đây thấy mày tao điên máu lên thêm, ở làm con mịa gì”

Tôi cười ha hả và vào phòng bế MK ra cho nó, nó ôm MK rồi mắt đỏ và nói “thằng chó, cô Chi về thăm con và mấy anh chị con, thăm con gái mẹ trâu bò của con nữa. Ráng sau này lớn lên làm chàng trai mạnh mẽ đừng cho ai lợi dụng tình cảm của mẹ con và bảo vệ mẹ con khỏi những con người đó nhe MK.”

Tôi nhìn nó và châu mày lắc đầu, nó hiểu ý tôi và ngưng câu chuyện đó. Nó hôn hít MK cho đã rồi đứng dậy và nghe điện thoại từ tài xế riêng của anh yêu nó đón rồi tạm biệt mẹ con tôi. Chuẩn bị ra về nó nhìn tôi và hỏi “Diệp, có hối hận không?”

Tôi trả lời ngay “KHÔNG”

Nó nói “Buồn cho mày và thương mày quá”

Tôi lại trả lời “Ôi mệt quá con quỷ, về đi. Tao không sao đâu, có sao thì tao khóc với tụi mày rồi sẽ hết. Cuộc đời tao có quá nhiều điều bất như ý, nhưng đâu phải như vậy mà tao không có những hạnh phúc cho mình. Mày nhìn xem, người ta muốn có con và họ không có, tao thì có 4 đứa. Người ta ăn no sung sướng nhưng lại đâu được sống ý nghĩa khi được sống và làm việc đam mê như tao. Rồi mày nhìn kìa, có phải tao đang sống một cuộc sống ý nghiã không, 4 đứa con tao học và sống trong một môi trường tốt với một bàn tay tao lo tất cả. Mỗi năm tao đều hoàn thành mục tiêu đi đây đó du lịch cùng các con. Lo được cho gia đình mình đầy đủ. Vậy thôi còn muốn gì nữa. Cuộc đời này ông Trời luôn công bằng và nó có ý nghĩa hay không cũng do chính mình có hài lòng với nó không. Thật lòng đôi khi tao buồn và chạnh lòng với những khó khăn bao vây cuộc sống và lèo lái con thuyền 1 mình với phía sau là cả một gánh nặng trên vai và phía trước thì đầy sóng gió. Nhưng nghĩ lại, mình còn các con bên cạnh. Khó khăn gì rồi cũng sẽ qua. Hoa sẽ nở cuối con đường, ánh sáng không bao giờ tắt với người biết hy vọng, sau cơn mưa cầu vòng sẽ xuất hiện. Và cứ bình tĩnh sống. Kệ mịa tất cả mày à”

Rồi tự dưng nước mắt tôi không kìm được, nó nhìn tôi gật đầu và cũng chẳng kìm được nước mắt nó. Tôi với nó ôm chào tạm biệt để nó về. Quay lưng chờ thang máy, nó lại nói “giữ gìn sức khoẻ và luôn nhớ dù sao cũng phải biết sống cho mình, đừng hy sinh quá nhiều, tao đi nhe”

Tôi bế MK chào tạm biệt nó, nó vào thang máy về rồi mà tôi vẫn chưa đóng lại cánh cửa căn hộ của mình. Một chút gì đó của những cảm xúc lúc này ùa về, tôi nhìn MK và nói với con “Mình vào phòng và nghe nhạc nè MK ơi”

Và đêm nay, ngay lúc này, tôi chọn cho mình một bản tình ca “Bình Yên” 
Bình yên một thoáng cho tim em, bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào. bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ, bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên........

Bài viết của tác giả Diệp Bùi trên trang cá nhân