Alo anh Park và bài toán con voi

  • Đăng tin: Thứ hai, 01/04/2019, 10:47
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Tôi luôn tin từ khi rất bé rằng, bất kể trạng thái của bạn là gì, bạn vẫn luôn có thể tìm cách thay đổi chính mình để trở nên mạnh mẽ hơn, sống có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và trở thành nguồn tạo ra hạnh phúc cho người khác.

Bạn hãy tưởng tượng cảnh anh Quang Hải số 19 của đội U23 đang đứng trước quả bóng phạt trong trận chung kết ở Thường Châu tuyết trắng huyền thoại năm trước. Trước khi đá phạt, anh ấy móc điện thoại trong túi quần ra và gọi: Alo anh Park ạ, em nên đá vào góc trái hay góc phải? Nếu anh Park anh ấy đang bận điện thoại. Anh Quang Hải và hàng triệu người hâm mộ phải ngồi chờ quyết định của "cấp trên" ấy, và quả bóng vẫn nằm đó. Trận đấu tạm dừng.

Bạn có đang phì cười vì hình ảnh buồn cười này mà tôi vừa mô tả. Nó thật phi lý. Chẳng thể nào xảy ra chuyện đó. Tôi đồng ý. Quả bóng đã được anh Quang Hải quyết định và đá ngay. Tạo nên một hình ảnh tuyệt đẹp đi vào lịch sử bóng đá của Việt Nam và châu Á. Một câu chuyện thật đẹp về đoàn quân rực lửa trong tuyết trắng đối chọi không sờn trước đối thủ mạnh và thuận lợi hơn mình mọi mặt.

Thế nhưng, bạn hãy nhìn lại cuộc sống, gia đình và tổ chức của mình. Phải chăng hình ảnh phi lý này lại đang diễn ra hàng ngày. Cấp dưới luôn phải hỏi ý kiến cấp trên. Nếu cấp trên bận, toàn bộ tổ chức ngồi chờ. Khách hàng ngồi chờ. Và chúng ta vô cùng bận rộn chuẩn bị các loại giấy tờ cho cấp trên duyệt. Bận rộn chờ đợi. Bận rộn lãng phí cuộc đời và lãng phí cơ hội phát triển cho doanh nghiệp của mình.

Tôi luôn tin từ khi rất bé rằng, bất kể trạng thái của bạn là gì, bạn vẫn luôn có thể tìm cách thay đổi chính mình để trở nên mạnh mẽ hơn, sống có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và trở thành nguồn tạo ra hạnh phúc cho người khác. Với tôi hạnh phúc rất đơn giản là mỗi ngày tích cực chủ động vươn lên vượt qua chính mình, xây dựng những mối quan hệ có ý nghĩa xung quanh mình và làm điều có ý nghĩa với mình và mọi người. Tôi có may mắn hơn nhiều người khác là đã gặp rất nhiều khó khăn và thất bại thật nhiều và thật sớm trong cuộc sống. Với niềm tin là mình luôn có thể cải thiện nâng cao được mọi thứ ở trong mọi tình huống, tôi không nằm đó đau đớn khóc lóc mãi. Tôi đi tìm lời giải đáp cho chính mình cho những câu hỏi tại sao tôi vấp ngã đau đớn, và làm sao để tôi vươn lên, làm mọi thứ tốt hơn? Tôi thấy từ rất sớm, dường như những gì tôi và mọi người đang làm có gì đó "sai sai", bất hợp lý, lặp đi lặp lại những điều bất hợp lý như câu chuyện anh Quang Hải móc điện thoại ở trên. Trong trường học, trong trường đại học, trong cuộc sống, trong doanh nghiệp của mình, dù tôi và mọi người có thể có rất nhiều "thành tích", nhưng dường như chúng ta có thể làm hơn thế rất nhiều, rất nhiều lần.

Vào khoảng 10 năm trước, 28/8/2009, tôi tìm ra được cho mình hướng đi mới. Vào lúc đó, với lượng thông tin tôi có được chỉ bằng một phần trăm những gì tôi có hiện nay, tôi tin rằng hướng đi mới sẽ giúp được cho tôi và mọi người sống hạnh phúc hơn, có ý nghĩa với những người xung quanh hơn, bớt khổ đau và vấp ngã hơn. 10 năm trôi qua tôi vẫn không quên được ngày đó, ngày mà tôi nhận ra mình được sinh ra để làm điều gì. Nhiệm vụ ma tôi đang giải quyết là giúp mọi người đừng vấp ngã, đau đớn giống tôi, phát triển cuộc sống cá nhân, phát triển gia đình và phát triển doanh nghiệp của mình vượt trội và liên tục vươn cao vươn xa so với ngày hôm qua. Giúp từng người trở thành những Người Mang Sứ Mệnh - đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính mình và những người quanh mình. Từ đó, tôi liên tục sửa mình, học tập, giúp đỡ người khác và qua đó ngày một giỏi lên. Tôi luyện viết, luyện nói, luyện hướng dẫn người khác, luyện tổng hợp thông tin, luyện sắp xếp thông tin lại theo một cách mà mọi người dễ hiểu hơn, luyện vẽ thành hình để mọi người nhớ dễ hơn... Tất cả để nhằm mục đích sống có ý nghĩa hơn.

Tôi tin rằng, bất kể ai cũng có thể học tập, rèn luyện vươn lên tương tự. Nhưng sự thật là rất ít người, tổ chức đạt được việc vươn lên tốt. Chúng ta vươn lên chậm bởi vì phương pháp học của chúng ta còn yếu kém. Chúng ta giúp người khác chậm vì cách chúng ta tiếp cận và giải quyết vấn đề sai và không giải quyết vấn đề mà còn tạo thêm vấn đề tồn đọng trong tổ chức, trong gia đình. Để rồi đến một ngày, những tồn đọng này - tôi hay gọi là những "hầm chông vô hình", "bom nổ chậm" - bùng nổ và gây thiệt hại. Không ít lần, tôi thấy các gia đình đổ vỡ, ly tán. Không ít lần, tôi thấy các doanh nghiệp đang phát triển sụp đổ.

Vấn đề là cách chúng ta tiếp cận bị sai, hời hợt, nhìn sự việc chỉ bằng những mẩu vụn nhỏ của bài toán lớn. Giống như câu chuyện về thầy bói mù sờ voi, mỗi người chúng ta bận rộn tìm hiểu từng phần của con voi, cải tiến cái chân, cải tiến cái tai, cải tiến cái vòi mà chẳng thèm nhìn tới tổng thể và vì thế điều chúng ta làm tạo ra thành tích, lợi ích cục bộ mà đem lại cái hại cho mục đích chung. Ai cũng bận và chẳng ai tiến bộ vượt trội. Phối hợp đội nhóm ư? Nằm mơ à? Học, luyện để vươn lên ư? Anh ảo tưởng quá đấy. Tổ chức học tập? Ở bển ấy, không phải ở đây đâu, ở đây "đặc thù" lắm.

Càng bận rộn, càng hùng hục lao vào giải quyết từng bài toán nhỏ, bài toán lớn càng không được giải quyết và chúng ta sa lầy. Chúng ta bận tới mức không thở nổi, stress và chúng ta bị mất kiểm soát, xả lên đầu những người gần gũi thân yêu với chúng ta nhất những điều tệ nhất trong con người mình. Chúng ta làm cho những người xung quanh bận thêm và tiêu cực thêm. Vòng xoáy tiêu cực hình thành. Năng lượng tiêu cực lan tỏa. Chúng ta không hề nhận ra chính chúng ta kém hiệu quả chứ không phải do, bị, bởi, tại người nào khác hay hoàn cảnh, môi trường.

Theo tôi, và các bạn đang cùng học tại Missionizer, hướng giải đơn giản tới không ngờ. Chúng ta lùi lại, nhìn tổng thể "con voi" và giải quyết bài toán "con voi" chứ không đi giải quyết bài toán "cái chân" hay "cái vòi". Vậy bài toán "con voi" của doanh nghiệp bạn là cái gì? Đó là trả lời câu hỏi: Làm thế nào để MỌI ĐỐI TƯỢNG đều trở thành NGƯỜI HÂM MỘ CUỒNG NHIỆT ở cấp độ gấp 10, 100 thậm chí HÀNG NGÀN LẦN mức độ hiện nay.

Đối tượng bao gồm: 
--- Khách hàng
--- Nhân viên
--- Nhà cung cấp
--- Nhà đầu tư
--- Truyền thông Media
--- Nhà nước
...

Người hâm mộ được đo lường bởi các hành vi của họ (ví dụ với nhóm Khách hàng):
--- Tin tưởng và Thực hiện. Ví dụ: mua, mua thêm...
--- Tuyên truyền lan tỏa. Ví dụ: giới thiệu cho bạn bè người quen.
--- Cho đi, giúp đỡ. Ví dụ: tặng quà lại cho doanh nghiệp, quay lại hỗ trợ.
--- Bảo vệ. Ví dụ: nếu có tin đồn xấu, đứng ra trả lời.
--- Muốn là một phần của tổ chức. Ví dụ: Mua áo thun, huy hiệu đeo lên người, muốn là một phần của sứ mệnh cao đẹp mà tổ chức đang theo đuổi.

Với bất kể doanh nghiệp nào, cá nhân nào, hoàn cảnh môi trường nào, chúng ta cũng đang phải giải bài toán "con voi" lớn này mà không nhận ra. Chúng ta có cùng một môi trường, nên xin bạn đó, đừng đổ tại môi trường nữa.

Khi giải bài toán tổng thể "con voi" này, những lợi ích của nó nhiều tới mức bạn không thể tưởng tượng nổi:

--- Các bài toán cục bộ biến mất, bạn không cần phải giải 70-80% các bài toán đang làm bạn bận rộn. Bạn rảnh. Thậm chí cực kỳ rảnh. Bạn càng rảnh, bạn càng học tập rèn luyện hiệu quả hơn và càng đem lại giá trị cho mọi người cao hơn. Bận rộn có thể là dấu hiệu bạn hoạt động không hiệu quả.

--- Các khả năng phát triển mới xuất hiện, mục tiêu tự động được đội nhóm cá nhân nâng lên, không cần bạn phải ép. Việc của bạn là kiềm bớt sức hăng của đội nhóm coi chừng kiệt sức. Việc của bạn không còn là kiểm soát để trừng phạt mà là theo dõi để hỗ trợ. Bạn càng hỗ trợ tốt, họ càng gắn kết yêu thương và biết ơn bạn. Đặc biệt là những người ở sát bên bạn càng yêu thương bạn hơn nhờ bạn biết yêu thương họ đúng cách.

--- Từng cá nhân, đội nhóm tự động phối hợp, teamwork hình thành, bạn không cần phải "bảo" họ làm. Họ tự làm, và càng làm họ càng gắn kết, yêu thương nhau. Họ hoạt động ngày càng hiệu quả. Tất cả cùng thắng. Thu nhập đương nhiên tốt lên.

Bài viết của tác giả Trần Xuân Hải