Chúng ta mới ngu lần đầu tiên nhưng chắc chắn sẽ không phải lần cuối cùng. Có phải là như thế?

  • Đăng tin: Thứ tư, 24/04/2019, 10:50
  • Share on Facebook Share on Google+ Share on Twitter Share on Zing Share on Link Hay print
Một trong những sai lầm dễ mắc phải là khi không dựa vào năng lực tự đánh giá, thẩm định của bản thân mà tin vào nguồn tin không chính xác.

“CHÚNG TA MỚI NGU LẦN ĐẦU TIÊN NHƯNG CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG PHẢI LẦN CUỐI CÙNG”

Ảnh: Google

Hôm rồi, ông anh họ gọi điện năn nỉ tôi lúc nửa đêm. Sáng sớm mai theo ông ấy lên Tuyên Quang. Có ông bạn chí cốt từ hồi trong quân ngũ đề nghị ông ấy đầu tư vào một dự án khá ngon ăn ở trên đó. Vụ này phải làm nhanh và gấp trước khi trên tỉnh lộ ra thông tin. Anh tôi cố chèo kéo tôi đi theo để tư vấn chiến lược cho vụ đầu tư này. Ngày hôm sau, cả hai anh em cùng lái xe đi khảo sát dự án. Đầu tắt mặt tối cả buổi, hai anh em đều đói meo nên muốn tìm đại một chỗ ăn trưa trước khi về Hà Nội. Khổ nỗi, hai ông đều là người ngoại tỉnh nên chẳng thông thổ. Ông lái xe mới đề xuất ý kiến:
-Theo kinh nghiệm tài xế lâu năm của em, mình cứ tìm quán nào đông, lắm xe công và biển xanh vào ăn. Chắc chắn sẽ ngon!
-Nghe cũng có lý!-Ông anh tôi gật gù

Sau khi lòng vòng cả nửa tiếng đồng hồ đói mờ cả mắt, bao quán ăn sạch sẽ, điều hòa mát rượi, có các em chân dài nhiệt tình mời gọi, chúng tôi đều bỏ qua. Cuối cùng, ông lái xe đâm đầu vào một quán ăn nhếch nhác, vừa bẩn, vừa chật để mọi người xuống ăn.

Bài học 1: Sai lầm khi không dựa vào năng lực tự đánh giá, thẩm định của bản thân mà tin vào nguồn tin không chính xác. Bao quán ăn trông tử tế không chọn, lại đi chọn một quán ăn vừa bẩn, vừa chật chỉ vì đám đông. Đám đông đâu phải lúc nào cũng đúng, mà đám đông này chính xác là thằng nào?

Bước vào trong, quán ăn chẳng có thực đơn. Hỏi nhân viên thì toàn giới thiệu mấy món đặc sản địa phương nghe lạ hoắc. Ông lái xe lại lên tiếng:

-Theo kinh nghiệm tài xế lâu năm của em, mình cứ nhìn bàn nào có mấy ông quan chức, bụng phệ, uống rượu tây mà gọi đồ y hệt. Chắc chắn sẽ ngon!
-Ờ, được! Em cho anh giống bàn bên cạnh – Ông anh tôi nói với nhân viên

Nếu bữa này mà ngon, chắc ông lái xe sẽ ba hoa cả buổi về kinh nghiệm tài xế lâu năm của mình. Tiếc rằng lần này, đồ ăn thì chán, quán thì bẩn, lại còn bị chém đẹp 3 củ vì gọi toàn món đặc sản chim trời, thú rừng gì đó.

Bài học 2: Sao chép mô hình, sản phẩm mà chẳng quan tâm tới việc nó có phù hợp với mình không. Các ông quan ở khu đó thích đặc sản bản địa, chắc gì chúng ta đã thích. Ít nhất thì cũng phải đánh giá lại, tùy chỉnh cho phù hợp với mình. Nếu hỏi giá chủ quán trước khi gọi thì đã không bị chém đẹp.

Trên đường đi hơn 100km về Hà Nội, ông anh tôi cáu quá, chửi ông lái xe không trượt phát nào. Ngồi nhịn mãi, ông lái xe mới bật lại một câu:
-Anh yên tâm! Chúng ta không phải những thằng ngu đầu tiên và cũng không phải thằng cuối cùng.
Anh tôi thôi không mắng nữa quay sang hỏi tôi:
-Sao chú ngồi im thế? Đang nghĩ gì à?
Tôi cười bảo:
-Em nghĩ là chúng ta mới ngu lần đầu tiên nhưng chắc chắn sẽ không phải lần cuối cùng.
-Tại sao chú nói thế? – Anh tôi hỏi
Tôi trả lời:

Bài học 3: Biết là sai nhưng không tìm cách khắc phục. Điều đáng bàn sau khi trả ngu học phí là làm thế nào để lần sau tránh mắc lỗi. Nếu mà ngồi tự an ủi, động viên nhau là…còn khối thằng ngu như chúng ta thì đời sao mà khá lên được. Vậy nên, em mới nói chúng ta vừa ngu lần đầu nhưng chắc chắn sẽ không phải lần cuối cùng.

Anh tôi nghe xong, im lặng!


Vũ Minh Trường/QTvKN